Hiển thị các bài đăng có nhãn Cảm Nhận. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Cảm Nhận. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 23 tháng 9, 2013

Đá buồn



ĐÁ BUỒN
Bảo Hằng

  Ai bảo rằng cây k
hông buồn không khóc
   Đá k
hông sầu, không nhớ thương ai
   Cây k
hông buồn, sao lá vàng rơi rụng
   Đá k
hông sầu, sao đá phủ rêu xanh .

Cười




CƯỜI
Bảo Hằng

  Miệng ta cười
   Ai biết lòng ta khóc

  Mắt ta vui
   Ai biết dạ ta sầu

    Trời không lạnh 
    Sao lòng ta giá buốt

      Phố đông người 
     Sao ta thấy cô đơn





Vui lên đi




VUI  LÊN ĐI
Bảo Hằng


   Vui lên đi cuộc đời sẽ đổi mới
    Mĩm môi cười chớm nở vạn tin yêu
    Những mầm non ươm nụ mới tiêu điều
    Dòng nhựa sống len qua bờ khô héo
    Vui lên đi , cuộc đời sẽ có nẻo
    Khúc quanh co sẽ có lối mở ra
    Khi đã cùng trong trận điểm trầm kha
    Ép chân tường vượt mình băng bức phá
    Vui lên đi , cuộc đời sẽ khác lạ
    Nụ tầm xuân ươm hạt hạ thu đông
    Nét xinh tươi từ sỏi đá đơm bông
    Giữa hoang dại tựu thành hoa mới quý
   Vui lên đi , cuộc đời sẽ có vị
   Những tinh khôi xô đẩy mọi chán chường
   Mở mắt nhìn để thấy còn yêu thương
   Sống hướng thiện giữa biển trần phù thế
   Vui lên đi sông dài ra cửa bể
   Lướt thuyền đời theo sống vỗ đại dương
   Trong mênh mông đâu có chỗ cùng đường
   Trời đất rộng , thu mình chi ngõ hẹp
   Vui lên đi , mỗi niềm vui ý đẹp
   Mỗi ngày qua , mỗi ngày đến mới tinh
 Cuối từng đêm sẵn hiện ánh bình minh
   Nếu biết sống cuộc đời luôn tươi đẹp





Thứ Sáu, 20 tháng 9, 2013

Vừa đủ





VỪA ĐỦ

Bảo Hằng



      Vừa đủ vừa đủ thôi

      Vừa đủ Hạnh Phúc để giữ tâm hồn ngọt ngào
      Vừa đủ Thử Thách để giữ mình luôn Kiên cường
      Vừa đủ Muộn Phiền để thấy mình thật sự là một con người
      Vừa đủ Hi Vọng để thấy mình hạnh phúc.
      Vừa đủ Thất Bại để giữ mình mãi khiêm nhường.
      Vừa đủ  Thành Công để giữ mình mãi mãi nhiệt tâm 
      Vừa đủ bạn bè để bớt cảm giác cô đơn
      Vừa đủ Vật Chất để đáp ứng các nhu cầu  trong cuộc sống 
      Vừa đủ Nhiệt Tình để có thể chờ đợi trong hân hoan 
      Vừa đủ Niềm Tin để xua tan thất bại

                      Tất cả, mình chỉ muốn vừa đủ mà thôi .....








Khóc






KHÓC
Bảo Hằng



      Bỗng muốn khóc cho cho lòng nhẹ nỗi đau ....

      Khóc khi buồn , cười khi vui , la hét khi tức giận , nhưng lại im lặng khi nỗi đau quá lớn ..im lặng buông lơi mọi thứ , im lặng là tự vệ khi phải đối mặt với quá nhiều nỗi đau . Có những nỗi đau khó nói thành lời ...vì im lặng là giới hạn cuối cùng của sự đau khổ .

      Cuộc sống quá ngắn ngủi cho những điều vụn vặt .
      Vậy nên hãy hôn thật chậm , cười thật tươi , yêu thật chân thành ...và tha thứ thật nhanh .

      Đặc biệt mỗi lần mưa ,cảm giác tôi hay dâng trào như muốn oà khóc có tâm sự, nhìn ngắm mọi thứ qua tiếng mưa , hoặc làm cho mình ướt sũng đôi khi làm vậy mà bớt căng thẳng , khóc một mình , tuyệt nhiên không mở miệng ra nấc lấy một tiếng , rồi lại bình thản như chẳng có chuyện gì xảy ra và nghĩ chẳng có gì là vĩnh cửu ...và rồi nhắm mắt mang yêu thương đong đầy , vùi chôn bao phiền não trước đây ...

      Mình vẫn phải cười vẫn phải nói vậy thôi , đâu phải giàu sang mà có tất cả , sống cho trót cho trọn một ngày , tìm niềm vui là an bình từ thiện , không cần ai biết , âm thầm mình như thế , ai ganh ai ghét mình mặc kệ , vì đời này ta đâu cần đẹp lòng ai , mình cứ đi theo thứ mình thích , thị phi chỉ là cơn gió nhẹ mà thôi ...

     Dù nỗi buồn có lớn tới đâu thì nước mắt sẽ xoá đi phần nào nỗi buồn của mình !

     Hãy khóc thật nhiều để ngày hôm sau mình có thể tự tin mà nói rằng đó chỉ là quá khứ !






Tha thứ




THA THỨ
Bảo Hằng



  Hãy tha thứ những gì tha thứ được
  Bởi trong lòng đã mở cửa từ bi
  Để trong ta còn chỗ trống khắc ghi
  Những tốt đẹp đời thường luôn sẵn có
   Hãy cứ  nhìn cuộc đời gian khó
   Để nhủ rằng ta còn có điều may ,
   Vì ta biết vạn vật sẽ đổi thay
   Nguyện sống vui trong từng phút giây này ...
    Ta thấy được gì trong mắt nhau ...
     Biển đời đầy ấp những khổ đau
     Thương nhau cùng bước qua gian khó ....
      Bỏ lại sau lưng những nỗi sầu ...








Mãi nghĩ về Mẹ





  MÃI NGHĨ VỀ MẸ
Bảo Hằng 




" Trong vũ trụ có rất nhiều kỳ quan nhưng kỳ quan đẹp nhất là trái tim của người Mẹ ".

    Một mùa vu lan nữa dần khép lại thế nhưng tình yêu thương , sự báo hiếu không vì thế mà ngưng đi . Đối với chúng ta ngày nào cũng là ngày báo hiếu , ngày nào cũng là ngày yêu thương .

       Đừng để đến khi sắc hoa trên ngực áo một ngày hoá trắng rồi lặng thầm rơi nước mắt ....

       Lúc ấy , đã quá muộn màng cho sự giác ngộ yêu thương .

" AI CÒN MẸ XIN ĐỪNG  LÀM MẸ KHÓC .
 ĐỪNG ĐỂ BUỒN LÊN MẮT MẸ NGHE KHÔNG".












Có một tình yêu





CÓ MỘT TÌNH YÊU
Bảo Hằng




    Có một tình yêu không bao giờ chết
    Luôn vì người luôn sống hết bản thân
    Có một tình yêu không bao giờ tiếc
    Mãi cho đi không ích kỉ hẹp hòi
    Có một tình yêu không bao giờ tắt
    Không hận thù không oán ghét lợi danh
   Có một tình yêu không bao giờ thiếu
   Trong mỗi người đều có sẵn yêu thương
    Có tình yêu không bao giờ giới hạn
    Sống trên đời sống cần nhất những tấm lòng (TCS)











Đừng...




ĐỪNG ...
Bảo Hằng

Đừng nhặt những gì đã vỡ , để rồi xước bàn tay.

Đừng nắm những gì đang bay , để rồi bị vụt mất.

Đừng tìm lại những gì đã mất , để rồi lại tự đau ...

Đừng nhìn lại phía sau , để thấy mình cô quạnh .

Đừng ngước lên trời xanh , rồi nhìn mình nhỏ bé .

Đừng để mình bị ngã mà không biết cách đứng lên .

Hãy" bước tiếp "dù đã từng "vấp ngã"

Hãy "hi vọng "dù đã từng "hi vọng"

Hãy" mĩm cười " dù "nước mắt "từng rơi "

Hãy "thật lòng"dù từng bị "lừa dối"

      Mỗi sáng thức dậy thấy mình khoẻ , hơi thở vẫn đều đó là niềm hạnh phúc ...mình hãy sống sao cho có ích, và hãy trân trọng những gì mình đã có...Đừng để đau thương làm hao mòn nghị lực ...và trong cuộc sống đừng để lại oán hờn ...ta cảm thấy thanh tịnh khi làm được điều đó ...


Đôi khi




ĐÔI  KHI
Bảo Hằng

   Con tim này không cần ai thương hại , đôi chân này thừa sức tự đứng lên .
   Đôi khi mình cần phải chạy thật xa ...để thấy ai sẽ chạy theo mình ?
   Đôi khi mình cần phải nói nhỏ hơn ...để thấy ai đang nghe mình ?
   Đôi khi mình cần phải có quyết định sai lầm ...để thấy ai đang ở đó giúp mình sửa chữa ?
   Đôi khi mình cần phải thử thách sự việc khó khăn bế tắc ... Để thấy ai cùng giúp mình vượt qua .
   Lúc này "nước ngập mới biết cỏ úng"
   Đôi khi phải vậy mới đo được lòng người ...


Thứ Năm, 19 tháng 9, 2013

Sống đủ để thấy...







SỐNG ĐỦ ĐỂ THẤY … CHÍNH MÌNH

Bảo Hằng (ở Myama)



   Cuộc đời này sẽ quá dài với những toan tính và bon chen , và sẽ quá ngắn  ngủi với sự chân thành cùng những điều giả dối nếu mình  nhìn nó dưới con mắt của kẻ không biết đến thứ tha . Nên hãy thử một lần mĩm cười và rộng lòng với những con người đã cúi đầu nhận lỗi , minh sẽ thấy cuộc đời này vẫn đẹp biết bao ...

  " Đủ" tự tin với những gì mình đang có , để được tiếp thêm động lực  hoàn thành tốt mọi thứ , để khẳng định bản thân ...
    " Đủ " để tránh những lúc ta cảm thấy tự ti với chính mình .
   Cũng như "đủ" để biết mình là ai và đang đứng ở đâu để không tự kiêu với tất cả
   Đủ mạnh mẻ để tự vực mình đứng lên sau khi ngã và gắng sức vượt qua  mọi khó khăn .
   Một trái  Tim  quá yếu mềm sẽ khiến bản thân mệt nhoài sau mỗi lần ngã gục và không còn đủ sức để đứng dậy mà bước tiếp . Mọi nỗi  đau , mọi thất bại , mọi sự tuyệt vọng chỉ là một điểm dừng chân bé nhỏ trên suốt một chặn đường dài .
  Nếu muốn đặt chân đến điểm cuối của con đường , mình phải tự mình bước đi và đi với một trái Tim đủ sức .
   Đủ vị tha để ngắm nhìn cuộc sống với một ánh mắt lạc quan .
   Đủ hoài bão để sống trọn cuộc đời mình  với những giấc mơ , để không phí  hoài hay dang dở con đường của  chính mình với những tháng ngày không mục đích .
   Bản thân vô định có thể sẽ khiến mình đi lạc , rất dài và sẽ rất xa ... Nhưng những ước  mơ không bị từ bỏ có thể đưa mình trở lại . Có lẽ ai cũng đang sống cho mình cuộc sống với nhiều những ước mong , nhưng hãy biết " đủ" để không tự đưa mình quay về với rất nhiều ảo vọng...
     "Đủ" niềm tin để tự vẽ màu  hồng cho bức tranh cuộc sống dù những mảng xám có nhiều đến bao nhiêu .
    " Đủ" màu sắc để không bị trộn lẫn với bất kì một ai đó khác .
     " Đủ " nhạy cảm để trái Tim mình không bị tổn thương .
    " Đủ" tinh tế để không vô tâm và hững hờ trước cuộc sống .
     Sống "đủ" để là mình , là chính bản thân mình chứ không phải để trở thành người khác !








bước chân




Bước chân
                                 Thân tặng Ng Anh

Dẫu cuộc đời là những chuyến đi
Nhưng đi mãi cũng chùng chân mỏi gối
Cứ đi thế sẽ không tìm được lối
Nên rất cần một chốn để dừng chân
                                                                                                                                                                                                                                Saigon 20/7/2013




Mẹ ơi



MẸ ƠI !
Bảo Hằng

  Tuổi thơ con có một đời hạnh phúc
   Gọi " Mẹ ơi" khi đói khát , chán chường
   Lòng vui lên thấy Mẹ cười trước mặt
  Được vỗ về ,được âu yếm yêu thương
  Lớn lên rồi lại rời xa Mẹ
  Mẹ vẫn cười nghiêng theo bóng đời con
  Khi vấp ngã , gọi "Mẹ ơi" rất khẽ
  Đỡ con lên , Mẹ hỏi" có đau không"?
  Từ ngàn xưa nước mắt luôn rơi xuống
  Hạt mưa sa đâu chảy ngược lên nguồn?
  Trên đường đời Mẹ bao lần vấp ngã
  Có bao giờ con hỏi "Mẹ đau không "
  Con nợ Mẹ Cha những ngày vui bất tận ...
 Rong ruổi suốt cuộc đời, không định hướng tương lai
  Con nợ những chiếc hôn còn nóng hổi vành môi
  Trong cơn điên loạn giữa bạc tiền mến mộ
  Con nợ căn nhà sập xệ bàn tay Cha Mẹ mòn tháng năm ...
  Để con mắt khôn xanh hồn lữ thứ ...
  Con nợ những trưa hè oi bức cha gồng gánh gia đình
  Con đứng đó dửng dưng để thấy nhát đau xuyên qua ngực
  Con nợ lòng dũng cảm đâu đó cần một thâm tình
Con nợ những giản đơn đời thường để che đi lòng kiêu hãnh
 Con nợ đời sắp ba mươi vẫn chưa góp nhặt
 Hân hoan giữa mọi người để cô đơn đầy ấp cõi lòng
  Con nợ tri ân ai đó yêu qua lời thơ tiếng nhạc
 Con nợ đêm dài vồn vã những ấu trĩ dại khờ

  Con nợ Mẹ Cha không bao giờ trả hết
  Những nỗi nhọc nhằn Cha Mẹ chạy lo cơm áo
  Con hiểu được nhưng lặng thầm chỉ biết cắn vào môi ....
  Bài học đầu đời thật vất vả Mẹ Cha ơi !
  Xin cho con im lặng để mắt con cay ...
 Xin cho con lạnh lùng để con không bật khóc ...
  Xin cho con góp nhặt những cử chỉ hình ảnh trong lòng
  Xin cho con nợ lời yêu thương muốn nói ......
  Xin cho con chuộc lỗi dù đã biết muộn màng





  

so sánh






SO SÁNH
Bảo Hằng




             Giống nhau đôi mắt , nhưng không cùng cách nhìn
             Giống nhau đôi tai , nhưng không cùng cách nghe
             Giống nhau đôi môi , nhưng không cùng nhau cách nói
             Giống nhau trái tim , nhưng không cùng tâm tư

             Giống nhau khối óc nhưng không cùng suy nghĩ

             Chính vì như vậy , 
                             mà cuộc đời của mỗi người đều không giống nhau ...












tuyệt vọng

  





Đừng tuyệt vọng tôi ơi đừng tuyệt vọng…
                          TCS


TUYỆT VỌNG
Bảo Hằng




Có những ngày tuyệt vọng cùng cực , tôi và cuộc đời đủ tha thứ cho nhau.
 Từ buổi con người sống quá rõ ràng , tôi biết rằng vinh quang chỉ là điều dối trá đời không còn gì để chiêm bái ngoài nỗi tuyệt vọng và lòng bao dung.
 Hãy đi đến tận cũng của tuyệt vọng để thấy tuyệt vọng cũng đẹp như một bông hoa.


  









Giận

  

GIẬN
Bảo Hằng


   Dù la, dù giận ...tôi cũng biết là còn yêu thương


  Dù đau , dù ghét ...nhưng sao dễ dàng bỏ đi như vậy được


  Nặng ân nghĩa , sao nói nổi câu dứt ân tình thâm sâu


  Làm sao có thể lạnh lùng mãi , khi đời quá ít ỏi để sống


  Mong sau cơn mưa kia sẽ cuốn trôi nỗi buồn về sâu thẵm


  Để khi gặp nhau trở lại , nụ cười vẫn giữ trên môi


  Con chim giang cánh bay khắp bốn bề tổ quốc


  Nhưng đêm về cũng cần chỗ yên nghỉ thôi .